Từ Yên, Thơ & Nhạc
Sáng ngày 28/2/1997, tôi ngồi cà phê với nàng M.N. trong một quán ăn trên đường Võ Văn Tần, Quận 3 — con đường trước năm 1975 gọi là Trần Quý Cáp.
Chúng tôi đến đó vào khoảng chín giờ. Buổi sáng trôi chậm như ly cà phê phin đang nhỏ từng giọt. Nắng nghiêng qua khung cửa, tiếng xe ngoài phố theo dòng chảy của xã hội. Câu chuyện của chúng tôi cũng trôi theo nhịp ấy, hết chuyện này đến câu chuyện khác cho đến khi nắng treo cao bên kia một cao ốc đối diện.
Tôi quyết định ăn trưa tại quán. Trong lúc chờ lên món, tôi lấy một tờ khăn giấy ăn (mapkin) và viết xuống vội vài dòng. Không phải định làm thơ, mà chỉ vì, đôi khi có những khoảnh khắc trong đời — nếu không giữ lại ngay — chúng sẽ lặng lẽ trôi đi như nắng qua con phố cũ.
Viết xong, tôi gấp tờ khăn giấy lại, bỏ vào túi, rồi cùng nàng ăn trưa như thể chẳng có điều gì đặc biệt vừa xảy ra.
Mãi đến ngày hôm sau, tôi mới lấy tờ giấy ấy và đưa cho M.N. đọc. Nàng đọc rất chậm. Đọc xong, chỉ mỉm cười, không nói — hình như mặt nàng ửng đỏ.
Nhưng đôi khi, trong tình yêu, một nụ cười lặng yên cũng đã là một câu trả lời rất dài.
Bài thơ ấy mang tên “Saigon Em & Tôi”.
Poetry, for me, is memory speaking softly.

