Kharg – Hòn ngọc đen Ba Tư rớm máu
Đêm thứ một nghìn lẻ hai, khi ngọn đèn dầu trong cung điện đã cháy thấp và gió từ sa mạc thổi qua những hành lang đá lạnh, nàng lại cúi mình trước nhà vua và bắt đầu kể.
“Thưa bệ hạ, câu chuyện đêm nay bắt đầu từ một hòn đảo nhỏ giữa Persian Gulf, nơi nước biển xanh thẫm nhưng lòng đất lại đen như nhựa đường. Hòn đảo ấy mang tên Kharg Island.”
Buổi sáng ngày 14 tháng 3 năm 2026, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời của vịnh Ba Tư, Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ – United States Central Command – phát đi một thông báo ngắn nhưng nặng như đá rơi xuống mặt nước:
90 mục tiêu quân sự trên đảo Kharg đã bị tấn công chính xác.
Từ trên bầu trời, những quả tên lửa lao xuống như những mũi giáo lửa. Các trạm radar, kho đạn, vị trí phòng thủ và cơ sở quân sự trên đảo rung chuyển dưới những đợt nổ liên tiếp.
Kharg – hòn đảo chỉ cách bờ biển Iran khoảng 25 km – từ lâu vẫn được coi là huyết mạch dầu mỏ của quốc gia Ba Tư.
Nhưng đến chiều cùng ngày, câu chuyện còn trở nên lạnh lẽo hơn.
Trong một cuộc phỏng vấn với NBC News, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump nói với giọng bình thản như thể đang nói về một cuộc tập trận:
“Chúng tôi đã phá hủy hoàn toàn hòn đảo.
Nếu muốn, chúng tôi có thể tấn công thêm vài lần nữa cho vui.”
Ông nói rằng lực lượng Mỹ đã tàn phá gần như toàn bộ cơ sở quân sự trên đảo,
chỉ trừ các tuyến đường ống dầu mỏ.
Không phải vì lòng nhân từ.
Mà vì việc xây dựng lại những đường ống đó có thể mất nhiều năm.
Thưa bệ hạ,
đảo Kharg không lớn.
Nó chỉ dài khoảng 6 km, diện tích chừng 20 km² – nhỏ bé như một mảnh san hô giữa đại dương.
Nhưng từ hòn đảo nhỏ bé ấy, gần 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran được bơm lên các siêu tàu chở dầu đang neo ngoài khơi.
Vì thế, từ lâu các thương nhân dầu mỏ đã gọi Kharg bằng một cái tên khác:
“viên ngọc đen của Ba Tư.”
Trong hai tuần đầu của cuộc chiến bắt đầu từ ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel vẫn tránh đánh vào hòn đảo này.
Không phải vì Kharg được bảo vệ quá mạnh.
Mà vì một cú đánh nhầm có thể làm rung chuyển cả thị trường dầu mỏ của thế giới.
Nhưng rồi, như bệ hạ đã thấy…
ngày 14 tháng 3, sự thận trọng ấy đã kết thúc.
Và khi khói bom còn chưa tan trên Kharg,
từ Tehran đã vang lên một lời cảnh báo.
Phát ngôn viên quân đội Iran Ebrahim Yofagari tuyên bố rằng Iran có thể nhắm mục tiêu vào các cảng và bến tàu tại United Arab Emirates.
Bởi theo Tehran,
nhiều tên lửa Mỹ được phóng từ những vị trí ẩn giấu trong các cảng, bến tàu và hầm trú ẩn bên trong các thành phố của UAE.
Vì vậy, ông nói:
Iran coi việc tấn công những vị trí đó
là quyền chính đáng để bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Không lâu sau lời cảnh báo ấy, một vụ cháy lớn được báo cáo tại Port of Fujairah, một cảng dầu quan trọng của UAE gần Strait of Hormuz.
Giới chức địa phương cho biết
mảnh vỡ của một máy bay không người lái bị đánh chặn đã rơi xuống cảng,
khiến ngọn lửa bùng lên trong đêm.
Nàng dừng lại một chút, rồi nói khẽ:
“Thưa bệ hạ…
Từ trên bản đồ, Kharg chỉ là một chấm nhỏ giữa biển.
Nhưng trong thời đại của dầu mỏ,
có những chấm nhỏ có thể làm rung chuyển cả thế giới.”
Rồi nàng nâng mắt nhìn nhà vua:
“Nhưng câu chuyện của đêm nay chưa dừng ở đó…”







