Những chiếc bóng dài chiến tranh
Ngày 16 tháng 3 năm 2026, Washington. By Calvin P. Tran
Đêm ấy, trong căn phòng sáng đèn của Nhà Trắng, người đứng đầu xứ sở bên kia đại dương – Donald Trump – đã nói không ngừng hơn một giờ đồng hồ.
Ông nói về chiến tranh.
Rồi nói về những bức tường sẽ được sửa trong Trung tâm Kennedy.
Ông nói về một phòng khiêu vũ chưa xây.
Về bóng đá.
Về một nghị sĩ đang đau yếu.
Và như thế, lời nói của ông trải rộng như một tấm thảm Ba Tư – dệt bằng nhiều sợi chỉ, nhưng không phải sợi nào cũng dẫn về chiến trận.
Nhưng, tâu bệ hạ…
Trong khi lời nói đi xa, thì chiến tranh lại tiến gần.
Bước sang tuần thứ ba, cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ, Israel, và Iran không còn mang dáng dấp của một đòn trừng phạt chớp nhoáng. Nó bắt đầu giống một dòng sông – khi đã vỡ bờ, thì không dễ quay lại lòng cũ.
Người ta nói rằng vị tổng thống ấy đã chọn con đường này.
Nhưng chiến tranh, một khi đã được chọn, thường không còn thuộc về kẻ đã chọn nó.
Ở Washington, sự tự tin của ông không suy suyển.
Không một nếp gấp lo âu hiện lên rõ ràng trước công chúng.
Không một lời thừa nhận về những điều chưa thể kiểm soát.
Đó là phong thái của một con bạc lão luyện –
khi quân bài đã được tung ra, điều quan trọng không còn là do dự,
mà là giữ cho bàn tay không run.
Nhưng lịch sử – thứ sử gia vô hình của mọi triều đại – lại thì thầm những câu chuyện khác.
Nó kể rằng:
- Có những cuộc chiến được tuyên bố là đã thắng, nhưng rồi kéo dài qua nhiều mùa.
- Có những nhiệm kỳ được bắt đầu bằng lời hứa kiểm soát, nhưng kết thúc trong sự bị cuốn trôi.
Chiến tranh, tâu bệ hạ, là loài thú không thuần dưỡng.
Nó ăn dần thời gian, rồi ăn đến uy tín,
và sau cùng, nó có thể ăn cả di sản của một vị vua.
Những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện.
Một cuộc chiến từng được nói là “đã hoàn tất”
nay bắt đầu kéo dài qua từng tuần lễ.
Và mỗi ngày trôi qua, câu hỏi không còn là:
“Ai đã khởi đầu?”
mà là:
“Ai còn đủ sức để kết thúc?”
Trong đêm ấy, lời của vị tổng thống vẫn vang lên,
đa âm, rời rạc, và không dừng lại ở một chủ đề nào quá lâu.
Nhưng chính sự dàn trải ấy lại hé lộ một điều khác:
Rằng ngay cả khi một người có thể nói về mọi thứ,
thì chiến tranh vẫn buộc ông phải trả lời một thứ duy nhất.
Và ở phía bên kia chân trời,
Iran vẫn lặng lẽ quan sát,
Israel vẫn tiếp tục hành động,
còn thời gian – vị quan tòa chậm rãi nhưng không thiên vị –
đang bắt đầu ghi chép.
Vậy nên, tâu bệ hạ…
Sự tự tin có thể không suy suyển.
Nhưng chiến tranh không cần đến sự dao động để trở nên nguy hiểm.
Chỉ cần nó kéo dài.
Và khi bình minh Ba Tư ló rạng sau Đêm Thứ 1002,
người ta sẽ không còn hỏi ai đã nói gì trong đêm ấy—
mà chỉ còn nhớ:
cuộc chiến đã đi xa đến đâu.
Calvin P. Tran, Đêm Thứ 1002 – Bình minh Ba Tư








