Người Gác Cổng Hormuz
Ngày nọ, bên rìa sa mạc nơi gió mang mùi dầu và muối, có một cánh cổng hẹp mà cả thế gian phải đi qua. Người ta gọi nơi ấy là Eo biển Hormuz – một chiếc cổ chai, nơi mỗi con tàu đều chở theo không chỉ dầu mỏ, mà cả nỗi lo của những thành phố xa xôi.
Trong câu chuyện ấy, có một nhân vật tự nhận mình là người giữ cổng.
Ông không mặc áo giáp như hiệp sĩ, cũng không cầm cân như quan tòa. Ông đứng đó, tay cầm cuốn sổ tính, miệng nói về chi phí, về phần đóng góp, về việc ai phải trả bao nhiêu để được đi qua.
Người ta gọi ông là Donald Trump.
Ban đầu, ông nói rất rõ ràng:
“Ta không cần ai. Nếu ta muốn, ta có thể giữ cổng một mình.”
Những người đi biển nghe vậy, vừa yên tâm vừa bối rối. Yên tâm vì có người đứng gác, nhưng bối rối vì không biết liệu ngày mai người gác có còn đứng đó hay không.
Rồi một buổi sáng, khi gió đổi chiều và những con tàu bắt đầu chậm lại, người gác cổng lại nói khác:
“Các ngươi cũng phải đến. Đây không chỉ là việc của ta.”
Những đoàn thuyền từ phương xa – nơi có những thành phố cổ kính và những hội đồng nghị luận lâu đời – nhìn nhau. Họ không từ chối ngay. Nhưng họ hỏi:
“Chúng ta đến, nhưng theo luật nào?”
Người gác cổng không trả lời bằng luật. Ông trả lời bằng con số.
Trong thế giới của ông, mọi thứ đều có giá.
Những con tàu bắt đầu do dự. Không phải vì họ không hiểu giá trị của cánh cổng, mà vì họ không chắc về người giữ cổng. Hôm nay ông nói một điều, ngày mai ông có thể nói điều khác. Hôm nay ông mở cửa, ngày mai ông có thể đòi phí cao hơn.
Ở phía bên kia, những cơn sóng mang theo lời thì thầm của những thế lực không nhìn thấy. Họ không cần đứng gác cổng. Họ chỉ cần chờ đợi, khi những người canh gác tranh luận với nhau, khi những con tàu mất phương hướng.
Và thế là, cánh cổng vẫn ở đó – hẹp, quan trọng, không thể thay thế.
Nhưng điều thay đổi không phải là dòng nước. Mà là niềm tin.
Người xưa từng nói rằng, một cánh cổng không chỉ được giữ bằng sức mạnh, mà còn bằng sự ổn định của bàn tay cầm chìa khóa. Khi bàn tay ấy thay đổi quá nhanh, chiếc chìa khóa dù lớn đến đâu cũng trở nên nhẹ.
– Trump, Kỳ truyện
Trong câu chuyện về Hormuz, người gác cổng không phải là người duy nhất có quyền lực. Những con tàu cũng có lựa chọn. Họ có thể đi chậm lại, có thể tìm đường khác, hoặc có thể đứng ngoài và chờ xem.
Và đó là điều đáng nói nhất.
Bởi trong thế giới của những cánh cổng, quyền lực không chỉ nằm ở người giữ chìa khóa, mà còn nằm ở việc người khác có còn tin vào chiếc chìa khóa đó hay không.
Một ngày nào đó, người gác cổng có thể vẫn đứng đó, vẫn nói về chi phí và trách nhiệm, vẫn gọi những người khác đến chia sẻ gánh nặng.
Nhưng nếu những lời gọi ấy không còn được nghe như lời mời, mà giống như một hóa đơn—
thì cánh cổng, dù vẫn mở, cũng sẽ không còn như trước.
Calvin P. Tran, Trump, Kỳ truyện







